Giao hưởng “Lệ Chi Viên” – Giản dị trên những kỹ thuật phức tạp

Vài nét về nhạc sĩ Trần Mạnh Hùng Sinh năm 1973 Học đàn bầu từ năm lên 10 tại Trường Nghệ thuật Hà Nội; Chơi keyboard trong các ban nhạc pop – rock khi còn là sinh viên; Học sáng tác giao hưởng thính phòng từ năm 1996 tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam; Từ năm 2000, là giảng viên bộ môn sáng tác giao hưởng thính phòng tại ĐH Nghệ thuật Quân đội; Tác phẩm chính: Các giao hưởng Lệ Chi Viên, Một nửa cõi trầm, Hào khí Thăng Long, Đất mẹ; các ca khúc thính phòng Gió lộng bốn phương, Giấc mơ mùa lá, Thế giới không chiến tranh, Ơi mẹ Làng Sen; Từ năm 2007 đến năm 2010 liên tục có tác phẩm đoạt giải cao nhất của Hội Nhạc sĩ Việt Nam dành cho thể loại giao hưởng, có năm giành giải đúp cả ở thể loại giao hưởng và ca khúc thính phòng

nnn1

Trần Mạnh Hùng là một trường hợp đặc biệt, trưởng thành hoàn toàn trong môi trường đào tạo âm nhạc có thể nói là tồi tệ ở Việt Nam nhưng tài năng của anh được giới chuyên môn thừa nhận. Một điều quan trọng không kém là các nhạc công trong dàn nhạc cũng cảm thấy hài lòng khi chơi tác phẩm của anh. Ở Lệ Chi Viên, tôi chỉ nhận thấy một điều đáng tiếc, đó là đôi chỗ anh viết hơi tham, sử dụng các kỹ thuật khó và cầu kỳ mà không mang lại hiệu quả tương xứng. Nhưng đó không phải do anh kém tài, mà là do tuổi nghề, nó sẽ được khắc phục khi nhạc sĩ có thêm thời gian để “tu luyện”.

Leave a Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *